Thứ Hai, 10 tháng 8, 2015

VIỆT NAM BỎ THUẾ NHẬP KHẨU Ô TÔ TỪ CHÂU ÂU TRONG VÒNG 10 NĂM

Theo cam kết, Việt Nam đồng ý xóa bỏ thuế nhập khẩu ô tô, xe máy của EU về 0% sau từ 9 tới 10 năm; riêng xe máy có dung tích xy-lanh trên 150 cm3 sẽ được miễn thuế sau 7 năm.

Ban Chỉ đạo Liên ngành hội nhập quốc tế về kinh tế vừa công bố chính thức kết quả đàm phán Hiệp định Thương mại Tự do giữa Việt Nam và EU. Theo đó đối với xuất khẩu của Việt Nam, ngay khi Hiệp định có hiệu lực, EU sẽ xóa bỏ thuế nhập khẩu đối với khoảng 85,6% số dòng thuế, tương đương 70,3% kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam sang EU.
 Việt Nam bỏ thuế nhập khẩu ôtô từ Châu Âu trong 10 năm - 1
Ô tô nhập khẩu từ Châu Âu sang Việt Nam sẽ được xóa bỏ thuế về 0% trong 10 năm nữa. Ảnh minh họa
Sau 7 năm kể từ khi Hiệp định có hiệu lực, EU sẽ xóa bỏ thuế nhập khẩu đối với 99,2% số dòng thuế, tương đương 99,7% kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam.

Đối với khoảng 0,3% kim ngạch xuất khẩu còn lại, EU cam kết dành cho Việt Nam hạn ngạch thuế quan với thuế nhập khẩu trong hạn ngạch là 0%.

Đối với xuất khẩu của EU, cam kết của Việt Nam đối với các mặt hàng chính là:
- Ô tô, xe máy: Việt Nam cam kết đưa thuế nhập khẩu về 0% sau từ 9 tới 10 năm; riêng xe máy có dung tích xy-lanh trên 150 cm3  có lộ trình xóa bỏ thuế nhập khẩu là 7 năm;

- Rượu vang, rượu mạnh, bia, thịt lợn và thịt gà: Việt Nam đồng ý xóa bỏ thuế nhập khẩu trong thời gian tối đa là 10 năm.
Về thuế xuất khẩu, Việt Nam cam kết xóa bỏ phần lớn thuế xuất khẩu sau lộ trình nhất định; chỉ bảo lưu thuế xuất khẩu đối với một số sản phẩm quan trọng, trong đó có dầu thô và than đá.


Các nội dung khác liên quan tới thương mại hàng hóa: Việt Nam và EU cũng thống nhất các nội dung liên quan tới thủ tục hải quan, SPS, TBT, phòng vệ thương mại, v.v, tạo khuôn khổ pháp lý để hai bên hợp tác, tạo thuận lợi cho xuất khẩu, nhập khẩu của các doanh nghiệp.

Đối với các nhóm hàng quan trọng, cam kết của EU như sau:
- Dệt may, giày dép và thủy sản (trừ cá ngừ đóng hộp và cá viên): EU sẽ xóa bỏ hoàn toàn thuế nhập khẩu cho các sản phẩm của Việt Nam trong vòng 7 năm kể từ khi Hiệp định có hiệu lực. Với cá ngừ đóng hộp, EU đồng ý dành cho Việt Nam một lượng hạn ngạch thuế quan thỏa đáng.

- Gạo: EU dành cho Việt Nam một lượng hạn ngạch đáng kể đối với gạo xay xát, gạo chưa xay xát và gạo thơm. Gạo nhập khẩu theo hạn ngạch này được miễn thuế hoàn toàn. Riêng gạo tấm, thuế nhập khẩu sẽ được xóa bỏ theo lộ trình. Đối với sản phẩm từ gạo, EU sẽ đưa thuế nhập khẩu về 0% trong vòng 7 năm.

- Mật ong: EU sẽ xóa bỏ thuế ngay khi Hiệp định có hiệu lực và không áp dụng hạn ngạch thuế quan.
- Toàn bộ các sản phẩm rau củ quả, rau củ quả chế biến, nước hoa quả khác, túi xách, vali, sản phẩm nhựa, sản phẩm gốm sứ thủy tinh: về cơ bản sẽ được xóa bỏ thuế quan ngay khi Hiệp định có hiệu lực.
Cân ô tô | Trạm cân ô tô | Trạm cân điện tử | Giá cân ô tô | Giá cân điện tử

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2015

THỜI THẾ SINH ANH HÙNG BÀN PHÍM!

Lạnh lùng phán xét vô trách nhiệm trên thế giới ảo, một số "anh hùng bàn phím" đã làm tổn thương nhiều tâm hồn, thậm chí góp phần tước đoạt cả mạng sống người khác.
Thời thế sinh “anh hùng bàn phím”

TS Nguyễn Hoàng Khắc Hiếu (ĐH Sư phạm TP HCM) đưa ra định nghĩa “anh hùng bàn phím” được thể hiện bằng clip, có gần 14.000 lượt xem. 

Theo đó, “anh hùng bàn phím” bao gồm các đặc điểm: “Ném đá” thẳng tay mà không cần biết hậu quả; phê phán, bất bình một cách cảm tính dù chưa hiểu rõ nội tình; chuyên soi mói bắt lỗi người khác; chuyên tung ra những bình luận kinh khủng, gây tổn thương cho người khác; vào nhà người khác chửi, “chém” chuyện không liên quan mình; ném đá nhà tài trợ thay vì cảm ơn họ đã mang đến những điều tốt đẹp miễn phí.

Theo nhiều ý kiến, sự bùng nổ “anh hùng bàn phím” là do thời thế. Lướt Facebook dễ dàng gặp hàng nghìn hội nhóm có mục đích tốt đẹp, thân thiện, nhưng cũng có tương đương số hội nhóm được lập để bôi nhọ, bài xích người khác. 
Thậm chí, việc bôi nhọ được tổ chức bài bản như “Tập đoàn thánh bóc” trên Facebook chuyên đăng tải các bài viết, hình ảnh có nội dung xuyên tạc, bôi nhọ và đe dọa một số người nổi tiếng trong showbiz Việt như Trương Thị Phượng (Phượng Chanel), Vũ Khắc Tiệp, ca sĩ Hồ Ngọc Hà, Đàm Vĩnh Hưng, người mẫu Trần Ngọc Linh Chi, Xuân Lan, Nguyễn Thị Thanh Vân… 


Mới đây, lực lượng công an đã bắt giữ thành viên tích cực của “Tập đoàn thánh bóc” là Trần Thị Hương Giang (37 tuổi, Hà Nội) có nick name Huyen Nguyen, Tuyết Anh Trần do thực hiện các hành vi trái pháp luật.
 Thời thế sinh “anh hùng bàn phím” - 1
Vì những phát xét lạnh lùng, cay nghiệt của “anh hùng bàn phím”, có người đã phải tìm đến cái chết
“Anh hùng bàn phím” bung nở khi mỗi ngày trên các mạng xã hội tràn ngập thông tin, vấn đề có tính giật gân thu hút sự quan tâm của dư luận. Chẳng hạn, vụ thảm sát 6 người trong một gia đình tại Bình Dương hồi tháng 7. Trong khi cơ quan điều tra đang cẩn trọng truy tìm dấu vết thủ phạm, báo chí cũng cẩn trọng với những thông tin ít ỏi, thì nhiều cư dân mạng trở thành thám tử với những nhận định “chắc như đinh đóng cột”. 

Hoặc, vụ hai người chết trong ô tô tại Bình Định, nhiều cư dân mạng cũng giáng những nhát dao sắc lẹm “khả năng cao là mâu thuẫn tình ái”, “tại sao lúc nào cũng dính tới phụ nữ”... 
Không chỉ thỏa mãn tính ganh ghét, thích phán xét, những “anh hùng bàn phím” còn có nhiều cơ hội hái ra tiền từ việc “câu like” bằng cách chặt chém, chia sẻ trên thế giới ảo. Bên cạnh việc đợi những sự kiện, nhiều người còn châm ngòi tranh luận khi “đào mộ” những sự kiện, vấn đề cũ hoặc chủ động bịa thông tin để câu view.


Bàn phím... đọi máu
Xưa có thành ngữ “lời nói đọi máu” thì thời @ thêm “bàn phím đọi máu”. Trên thế giới và ngay tại Việt Nam xảy ra nhiều vụ tự tử vì bão do các “anh hùng bàn phím” gây ra. 
Mới đây nhất là câu chuyện xót xa của nữ sinh N.T.A.T (SN 2000, Đồng Nai) uống thuốc diệt cỏ tự tử sau khi bị bạn trai tung clip sex lên mạng. 

Nữ sinh tự tử vì không chịu được sức ép từ những nhận xét độc ác, vô tình của không ít cư dân mạng. Đáng sợ hơn, những “anh hùng bàn phím” đã “tát nước theo mưa”, lợi dụng câu like khi kêu gọi đặt ảnh N.T.A.T làm ảnh đại diện trên Facebook, một số khác đòi chia sẻ link xem thử...
Trước đó, có vụ học sinh ở Thạch Thất, Hà Nội tự tử trước ngày thi tốt nghiệp vì trò ghép ảnh bôi nhọ tung lên Facebook hay vụ tự tử hụt của nữ sinh Đà Nẵng bị đăng bài, bình luận xúc phạm danh dự trên Facebook “Bộ mặt thật của các hot teen Đà Thành”.

Từ sức mạnh phán xét của cư dân mạng..., từ việc nhìn một tấm ảnh đã khiến nhiều trường hợp bị ảnh hưởng tới công việc, hạnh phúc gia đình. Chẳng hạn một tấm ảnh chụp bác sĩ Bệnh viện Đa khoa huyện Lâm Thao, Phú Thọ đang giẫm một chân lên giường bệnh phát tán trên mạng xã hội đã khiến vị bác sĩ này lao đao. 
Chỉ vì một khoảnh khắc khiếm nhã bị ghi lại, vì những lời bình phẩm của cư dân mạng mà bác sĩ này “thân bại danh liệt”, bị miễn nhiệm chức vụ trưởng khoa, không được hưởng chế độ bổ sung thu nhập tăng thêm trong thời hạn 12 tháng, phải kiểm điểm sâu sắc trước toàn thể cán bộ bệnh viện. 

Hoặc vụ ca sĩ Hồ Ngọc Hà bị các “anh hùng bàn phím” phán “phá hoại hạnh phúc gia đình người khác” và tẩy chay khiến hợp đồng quảng cáo của nữ ca sĩ này bị ảnh hưởng không nhỏ...

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2015

9 mẫu chuyện cười giản dị chứa đạo lý sống thâm sâu

Bạn thường đọc truyện cười chỉ để tìm kiếm những giờ phút thư giãn? Một số truyện hài hước bề mặt, phía sau còn ẩn chứa các đạo lý rất thâm sâu, chúng như các cơn mưa dịu mát làm thanh lọc tâm hồn, dẫn bạn rời xa các tham vọng vật chất, dưới đây là các mẫu truyện bạn có thể đang cần nhất…

Truyen Cuoi, suy ngẫm, cách sống, 1/ Kiến trúc sư
Một người phụ nữ đã có chồng gọi điện thoại cho một anh kiến trúc sư, nói mỗi lần tàu hỏa đi qua, giường ngủ của cô ta lại lắc lư.
“Không thể nào! Để tôi đến xem sao!”, anh kiến trúc sư nói.
Sau khi anh kiến trúc sư đến, người phụ nữ kia kiến nghị anh ta hãy nằm trên giường, trải nghiệm cảm giác khi tàu hỏa đi qua.
Anh kiến trúc sư vừa nằm xuống giường, chồng của người phụ nữ bỗng nhiên trở về nhà. Anh ta nhìn thấy tình hình trước mặt, bèn nghiêm giọng hỏi: “Thằng kia! Mày nằm trên giường vợ tao làm gì hả?”.
Anh kiến trúc sư nơm nớp sợ hãi: “Tôi nói là đang đợi tàu hỏa, anh có tin không?”.
Suy ngẫm: Có câu “trung ngôn nghịch nhĩ” hoặc lời nói là thật có khi khó nghe hoặc nghe rất giả. Có những lời nói là giả, nhưng lại khiến người ta tin tưởng vô điều kiện.
2/ Học vấn và tiền bạc
Hai bố con nhà nọ đang đi ngang qua cổng một khách sạn 5 sao, bỗng nhìn thấy một chiếc xe hơi thương hiệu nổi tiếng lái vào cổng. Cậu con trai nói với cha mình bằng giọng điệu khinh thường: “Người ngồi loại xe này, trong đầu chắc chắn là chẳng có học vấn gì!”.
Ông bố nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng: “Người nói những lời này, trong túi chắc chắn là không có tiền!”.
Suy ngẫm: Quan niệm về người và việc của bạn, nó phản ánh chân thực những gì bạn đang có trong tâm.
3/ Đánh vỡ bát đĩa
Sau bữa ăn tối, mẹ và con gái cùng rửa bát, bố và con trai ngồi xem ti vi trong phòng khách. Đột nhiên, trong nhà bếp truyền đến tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng, sau đó là một khoảng lặng dài. Cậu con trai nhìn bố mình, nói: “Chắc chắn là mẹ đánh vỡ bố ạ!”.
Ông bố: “Ồ? Sao con biết?”.
Cậu con trai: “Bởi vì mẹ không lên tiếng mắng chửi gì hết ạ!”.
Suy ngẫm: Chúng ta đã quen xét người xét mình bằng các tiêu chuẩn khác nhau, chúng ta luôn “nghiêm khắc với người khác, trong khi lại khoan dung với bản thân mình”.
4/ Thói quen lải nhải bên tai
Chị vợ đang nấu nướng trong nhà bếp, anh chồng cứ đứng bên lải nhải không ngừng: “Chậm thôi! Cẩn thận! Lửa lớn quá! Mau lên! Lật cá đi! Ôi cho nhiều dầu quá!”.
Chị vợ nói: “Em biết phải nấu nướng thế nào!”.
Anh chồng: “Em đương nhiên là biết, bà xã”.
Anh chồng bình tĩnh nói tiếp: “Anh chỉ là muốn em biết, khi anh lái xe, em ở bên lải nhải không ngừng, cảm giác của anh thế nào thôi!”.
Suy ngẫm: Học cách bao dung cho người khác không khó, chỉ cần bạn nghiêm túc suy xét ở góc độ và hoàn cảnh của đối phương để nhìn nhận vấn đề.
5/ Lợn
Truyen Cuoi, suy ngẫm, cách sống,
Một hôm, anh A lái xe trên một con đường nhỏ, khi anh ta đang nhìn ngắm phong cảnh tươi đẹp, thì tài xế của chiếc xe chở hàng đi ngược chiều bỗng hạ cửa kính xuống lớn tiếng nói: “Lợn!”.
Anh A càng nghĩ càng điên tiết, quyết định hạ cửa kính xuống quay đầu mắng chửi: “Mày mới là lợn ấy!”. Vừa mắng chửi xong, anh A bèn đụng phải một đàn lợn đi ngang qua đường.
Suy ngẫm: Hiểu lầm ý tốt của người khác, nó chỉ khiến bạn chịu thiệt thòi và làm nhục người ta thôi. Trước khi tìm hiểu rõ ràng nguyên nhân, hãy học cách Nhẫn để tránh xảy ra những chuyện đáng tiếc.
6/ Quyến rũ
Một người đàn ông nước Anh và một người phụ nữ nước Pháp ngồi cùng một toa tàu hỏa. Người phụ nữ muốn quyến rũ người đàn ông nước Anh này. Sau khi cô ta cởi bỏ đồ nằm xuống, bèn kêu mình lạnh. Người đàn ông kia nhường chăn của mình cho cô ta, cô ta vẫn không ngừng kêu lạnh.
“Tôi phải làm thế nào để giúp cô đây?”, người đàn ông hỏi.
“Khi tôi còn nhỏ, mẹ của tôi đều dùng cơ thể của bà để sưởi ấm cho tôi.”
“Cô à, điều này thì tôi không thể giúp được rồi. Tôi không thể nhảy xuống tàu hỏa đi tìm mẹ cô được, phải vậy không?”.
Suy ngẫm: Người giỏi đoán lòng người là người đàn ông tốt. Người đàn ông không giỏi đoán lòng người có khi còn tốt hơn.
7/ Chiếc thìa múc thức ăn
Một vị khách bước vào một nhà hàng, gọi một phần súp, nhân viên phục vụ bưng lên cho anh ta ngay tức khắc.
Nhân viên phục vụ vừa đi, anh ta đã nói: “Xin lỗi, tôi không có cách nào dùng phần súp này”.
Nhân viên phục vụ lại bưng lên cho anh ta một phần súp khác, anh ta vẫn nói: “Xin lỗi, tôi không có cách nào dùng phần súp này”.
Nhân viên phục vụ đành gọi giám đốc.
Giám đốc cung kính gật đầu về phía anh ta, nói: “Chào quý khách, món súp này là món súp nổi tiếng của nhà hàng, được rất nhiều thực khách yêu thích, lẽ nào ngài…”.
“Ý tôi là, thìa đâu rồi?”.
Suy ngẫm: Có sai thì sửa, đương nhiên là chuyện tốt. Thế nhưng chúng ta lại thường sửa chữa những điều đúng đắn, giữ lại những điều sai lầm, kết quả là sai càng thêm sai.
8/ Điện báo
Một người Scotland đi London, muốn nhân tiện thăm một người bạn cũ, nhưng lại quên địa chỉ của người bạn cũ kia, thế nên đã gửi điện báo cho ông bố của mình: “Bố biết địa chỉ của XX không ạ? Bố trả lời con nhanh nhé!”.
Hôm đó, anh ta nhận được điện báo gấp: “Biết”.
Suy ngẫm: Khi cuối cùng chúng ta ai cũng tìm được đáp án đúng đắn nhất, thì có khi lại phát hiện ra rằng nó là đáp án vô dụng nhất.
9/ Giúp đỡ
Tại bưu điện, một bà già đi đến trước mặt một anh thanh niên, cất giọng khách sáo: “Xin hỏi, cháu có thể giúp bà viết địa chỉ lên tấm bưu thiếp này không?”.
“Đương nhiên là có thể ạ”, anh thanh niên làm theo yêu cầu của người già.
Bà già lại nói: “Giúp bà viết một vài câu, được không? Cảm ơn!”.
“Được ạ”. Sau khi anh thanh niên làm theo yêu cầu của người già, mỉm cười hỏi: “Bà còn cần cháu giúp gì không ạ?”.
“Ừm, còn một chuyện nhỏ nữa”, bà cụ nhìn vào tấm bưu thiếp nói: “Giúp bà viết thêm một câu bên dưới rằng, Chữ viết nguệch ngoạc, kính mong lượng thứ”.
Suy ngẫm: Nếu bạn không chịu giúp đỡ, người ta sẽ hận bạn một tuần. Nếu bạn giúp đỡ không đến nơi đến chốn, cũng thật không phải…
*****
Ngoài những đạo lý ở trên ra, các bạn có rút ra được điều nào hay nữa không? Nếu có, hãy chia sẻ với mọi người nhé

Thứ Ba, 4 tháng 8, 2015

VỢ ƠI? THÁO NGỰC RA ĐI


Vợ “báo cáo” với chồng rằng sẽ đi du lịch cùng mấy chị bạn một thời gian. Rồi ngày cuối tuần đẹp trời, vợ tung tăng tung tẩy, nhảy chân sáo về nhà. Chắc có chuyện gì vui lắm đây. Thấy chồng ngồi xem ti vi, vợ đứng chắn ngay trước mặt chồng, xoay một vòng, cười tươi roi rói hỏi chồng: “Anh thấy em có gì mới không?”.

Chồng ngắm vợ từ đầu đến chân: vẫn mái tóc ấy, khuôn mặt ấy. Quái lạ, có gì mới đâu nhỉ?

Để ý thấy tay vợ cứ sờ sờ lên… ngực rồi cười tủm tỉm. Chồng nhìn đăm đăm vào vòng 1 của vợ trong mấy phút. Trời ơi! Chồng tá hỏa suýt ngã rơi khỏi ghế. Vợ đi nâng ngực thật rồi đấy ư?

Vợ chồng mình cưới nhau đến nay là tròn 6 năm, đã có một nhóc yêu ơi là yêu. Vợ tuy trải qua một lần sinh nở và tuy không còn trẻ nhưng vẫn rất đẹp, không những khuôn mặt mà 3 vòng cũng còn rất… ngon. Chồng thề, chồng chưa khi nào nói lời chê bai vợ gọi là có cả. Chồng vẫn rất mê vợ. Chồng cũng cấm có bao giờ tà lưa linh tinh em nào trẻ đẹp hơn để vợ phải ghen tuông.

Ấy thế mà, tự dưng 2 tháng trước, vợ về thủ thỉ với chồng bảo sẽ đi nâng ngực. Rằng thì là được bà sếp già trên công ty rủ rê đến một địa chỉ uy tín lắm. Vợ bảo, các ông ra ngoài chẳng toàn thích ngắm gái ngực to, mông cong còn gì. Vợ còn bảo, vợ đi làm đẹp là để cho chồng chứ cho ai, để giữ gìn hạnh phúc gia đình!

Chồng nghe thế đã choáng nặng. Rồi chồng hết lời khuyên can, ngăn vợ đừng có làm điều dại dột ấy. Chồng yêu và lấy vợ nên cho dù là “cam” hay “chanh” chồng cũng yêu tất, không phải nâng cấp lên “bưởi” làm gì cả.

Lúc đó vợ im im, nghe chừng đã hiểu. Chồng chắc mẩm vợ sẽ không nghĩ tới chuyện đó nữa. Thế mà vợ đi không một lời thông báo, để khi về nhà, đã mang một… quả ngực mới về tặng chồng.

Chồng hoang mang tột độ. Nhìn vợ giờ xa lạ quá. Vẫn ánh mắt, nụ cười ấy. Nhưng nhìn xuống phần dưới cổ thì ôi thôi, không còn là vợ yêu, vợ thân quen của chồng nữa rồi.

Ngực to hay ngực nhỏ chưa bao giờ là vấn đề khi chồng “yêu” vợ. Chồng thậm chí còn biết nhưng chẳng bao giờ phiền lòng về vài khuyết điểm của vợ như: tóc mỏng, da mông rạn. Còn cái vụ ngực nhỏ, là vợ tự nhận thế chứ chồng lại thấy thích vì nó… vừa tay và “nằm trong tầm kiểm soát”.

Còn vợ bảo các cô người mẫu, diễn viên ngực căng tròn, bóng loáng chẳng khiến các ông mê mẩn, ngắm mãi không chán. Nhưng vợ ơi, ngắm là một chuyện, thích hay không lại là chuyện khác, thích “dùng” hay không lại là chuyện khác nữa.

Bản tính của đàn ông, của giống đực nói chung là thích nhìn những đặc điểm thể hiện sự nữ tính của phụ nữ mà. Nhưng ngắm chỉ để mà ngắm, kiểu như con người ta đều có tư tưởng chung là hướng về cái đẹp ấy.

Cũng như vợ ra đường nhìn thấy anh nào phong độ, manly, bước xuống từ một con “Mẹc” láng cóng thì thể nào chả sái cổ ngoái nhìn. Nhưng khi về nhà, nhìn ông chồng cởi trần, mặc quần đùi, bụng hơi bự, tóc rối xù đang bế con chạy loanh quanh thì vẫn yêu nhất quả đất phải không?

Mà thú thực, chồng thấy ngực nhỏ mặc đồ sang hơn ấy chứ. To bự chảng như mấy cô siêu mẫu gì gì ấy chỉ thấy ngồn ngộn toàn “xôi thịt”. Mặc áo kín thì như mang quả tạ trước người, mặc áo hở chút xíu thì đã như khoe ra một cách trần trụi.

Với lại vợ ơi, to hay nhỏ không phải là vấn đề quan trọng, thật và tự nhiên mới là chuyện đáng nói nhất. Bây giờ, mỗi lần chạm vào cái phần vừa được trùng tu ấy của vợ là chồng thấy xa lạ lắm. Kích cỡ của vợ như thế nào, độ mềm cứng ra sao, bàn tay chồng mấy năm qua đã quen lắm rồi.

Hiện tại nó lại to hơn, căng cứng hơn một cách bất ngờ và khác lạ. Cảm giác “thực” đã bay biến đâu mất, giờ chỉ còn toàn là cảm giác “giả” thôi. Chạm vào vợ mà cứ như đang chạm vào một người đàn bà khác với khuôn mặt vợ mình.

Chồng đã biết rành rành nó là đồ giả, đồ nhân tạo, không phải của vợ mình. Thế mà nó lại nằm chình ình trên người vợ như để khẳng định sự có mặt của nó và bắt chồng phải thừa nhận. Buồn lắm vợ ạ! Cứ như là vợ tặng chồng cái ví mua ở chợ sinh viên nhưng lại khăng khăng khẳng định đó là hàng hiệu ấy.

Đã thế vợ sửa xong, đau hơn cả tháng, vợ chồng mình chẳng gần gũi được gì. Chồng phải “ăn chay” chờ… ngực vợ khôi phục. Đến khi được xài thì nhiều khi đang “chiến đấu”, vợ lại nhắc chồng: “Nhẹ tay thôi anh!”. Còn hứng thú nào có khả năng nổi lên được nữa hả vợ? Ừ thì công nhận ra đường, vợ tự tin hơn với vòng 1 căng tròn đẫy đà, không phải tủi thân vì thua chị kém em. Nhưng chồng vẫn không thể thích nghi và sống chung với nó được.

Vợ ơi, vợ đi tháo… ngực ra đi! Vừa không sợ ảnh hưởng sức khỏe về sau của vợ, mà chồng lại thấy thích và thoải mải hơn. Lợi cả nhiều đường như vậy còn gì.

Giờ cố đeo quả ngực ấy, ừ thì công nhận ra đường, vợ tự tin hơn với vòng 1 căng tròn đẫy đà, không phải tủi thân vì thua chị kém em. Nhưng chồng là chồng vẫn không thể thích nghi và sống chung với nó được. Hay để hôm nào, chồng đưa vợ đi… tháo ngực ra nhé!

Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015

Ba tù nhân táo tợn, đục tường trốn chạy lúc nửa đêm

Không chịu đựng được những năm tháng khổ cực trong trại giam, ba tù nhân máu lạnh bèn lên kế hoạch trốn trại táo bạo rồi thực hiện một cách kín đáo, chính xác đến từng phút, từng giây.
Kế hoạch trốn trại của ba kẻ tù nhân bất hảo
Cả ba bị cáo Mai Thái Học, Nguyễn Văn Trí và Cao Xuân Trường đều có một quá khứ bất hảo. Mai Thái Học (SN 1978) trú ở thôn 5, Lộc Ninh (Đồng Hới, Quảng Bình) chỉ học hết lớp 7, sau đó Y đươc gia đình cho đi học và làm nghề sữa chữa ô tô, xe máy.

Năm 2001 Y sang Lào buôn bán mô tô, xe máy, nhưng thay vì làm ăn lương thiện, Y lại buôn bán mô tô, xe máy một cách trái phép. Hành vi đó mau chóng bại lộ, Y bị bắt và bị Tòa án nước Lào xử phạt 4 năm 6 tháng tù giam.
Đến năm 2011 Y tiếp tục bị Công an tỉnh Quảng Bình khởi tố về tội “Vận chuyển trái phép chất ma túy” tạm giam tại trại tạm giam Công an tỉnh Quảng Bình.
Cũng như Mai Thái Học, từ nhỏ Nguyễn Văn Trí (SN 1973), trú tại thôn 1, Lâm Trạch (Bố Trạch, Quảng Bình) không được học hành đến nơi đến chốn. Không có trình độ, Trí chỉ ở nhà làm ruộng. Đến năm 1997, bắt đầu hành trình vào Nam sinh sống và làm việc.

Tại đây, từ năm 1997 đến năm 2010, 6 lần liên tiếp Trí bị TAND tỉnh Đồng Nai xử phạt về tội “Trộm cắp tài sản”, với mức án từ 14 tháng đến 3 năm tù. Sau khi chấp hành xong các bản án, năm 2008, Trí về địa phương sinh sống và phạm tội “Hiếp dâm trẻ em”. Biết mình đã phạm phải tội nghiêm trọng, Trí bỏ trốn vào thành phố Biên Hòa (Đồng Nai) sinh sống. Ngựa quen đường cũ, không có tiền tiêu xài, Y lại tiếp tục phạm tội trộm cắp tài sản.
Đầu năm 2010, Trí bị TAND thành phố Biên Hòa xử phạt 01 năm 06 tháng tù về tội “Trộm cắp tài sản”. Ngày 25/01/2011 bị bắt về tội “Hiếp dâm trẻ em” tạm giam tại trại giam Công an tỉnh Quảng Bình. Ngày 28/09/2011 bị TAND tỉnh Quảng Bình xử phạt (vắng mặt) 20 năm tù giam về tội “Hiếp dâm trẻ em”.

Đồng phạm thứ ba trong vụ án này là Cao Xuân Trường (SN 1987), trú thôn 4, Mỹ Trạch (Bố Trạch, Quảng Bình). Khác với hai bị cáo trên, Cao Xuân Trường được gia đình nuôi cho ăn học tử tế. Y từng tốt nghiệp lớp Trung cấp Điện tại trường Cao đẳng nghề số 8, thành phố Biên Hòa (Đồng Nai). Thuộc tuýp người đua đòi, ham chơi, vì vậy để có tiền, Y đã thực hiện hành vi trộm cắp. Và 2 lần liên tiếp bị TAND TP.Đồng Hới xử phạt về tội Trộm cắp tài sản.

 Ba tù nhân táo tợn, đục tường trốn chạy lúc nửa đêm - 1
Cả ba bàn bạc và thống nhất với nhau về kế hoạch đục tường buồng giam để bỏ trốn (Ảnh minh họa.
Với những hành động phạm tội trên, từ đầu năm 2011 đến tháng 5/2011, tại buống giam số 06, dãy nhà giam riêng R1 thuộc trại giam Công an tỉnh Quảng Bình lần lượt tiếp nhận 3 bị can Mai Thái Học, Nguyễn Văn Trí và Cao Xuân Trường.
Sự gặp gỡ của 3 kẻ từng nhiều lần “vào tù, ra tội” đã giúp chúng nhanh chóng làm quen rồi thân thiết với nhau. Trong những lần chuyện trò, Học mạnh dạn nói với Trí và Trường: “Nếu trốn ra được khỏi trại giam, Học sẽ đưa Trí và Trường vượt biên sang nước Lào làm ăn”.

Nghe thấy “anh bạn” nói có lý, Trí và Trường liền đồng ý. Tuy nhiên, ý tưởng đã có nhưng làm thế nào để trốn trại được mới là vấn đề?. Từ đây, cả ba bàn bạc và thống nhất với nhau về kế hoạch đục tường buồng giam để bỏ trốn, thời gian thực hiện vào sau giờ ăn cơm chiều và trước lúc đi ngủ.

Dùng dây thép... đục tường nhà giam

Kế hoạch được vạch ra, cả ba âm thầm chờ cơ hội để ra tay thực hiện. Khoảng vài ngày sau, lúc nhận cơm, lợi dụng khi lấy chăn phơi sát hàng rào dây thép gai, Trí đã lấy 01 đoạn dây théo gai dài khoảng 40 cm đưa vào phòng giam cất dấu.
Sau khi quan sát vị trí đục tường, cả ba chọn bức tường phía Bắc để có thể trèo ra phía trên của khu tắm nắng lên trần nhà. Học, Trí và Trường dùng dây vải xé ra từ quần áo và dây bện chiếu cưa đứt quai tay cầm của ca nhựa có trong buồng giam và bẻ dây thép gai thành hai đoạn để sử dụng đục phá tường nhà giam.

Từ ngày 11/05/2011, sau khi ăn cơm chiều, lợi dụng các can phạm hát hò ồn ào, Học, Trí và Trường thay nhau một người đứng làm trụ, người thứ hai đứng lên vai người đó dùng đoạn dây thép gai rạch phá mạch vữa tường, người còn lại đứng dưới lấy nước đưa cho người phía trên đổ vào tường cho thấm mềm dễ rạch.

Khi rạch được sâu vào mạch vữa, cả ba dùng cán nhựa cạy rút từng viên gạch ra. Để không bị cán bộ và các can phạm khác phát hiện, trước khi đi ngủ, Học, Trí và Trường lắp các viên gạch đã cạy ra vào vị trí cũ rồi dùng cơm, lương khô trộn với nước tạo thành hỗn hợp chất dẻo đồng màu với tường rồi chúng trét vào mạch gạch để ngụy trang, còn vữa cạy ra chúng nghiền nhỏ bỏ vào bồn cầu dội nước cho sạch.
 Ba tù nhân táo tợn, đục tường trốn chạy lúc nửa đêm - 2
Cả ba trốn tại khu nghĩa trang đường tránh thành phố Đồng Hới rồi bắt xe sang Lào.
Sau 5 ngày đêm âm thầm cạy phá liên tục, chúng đã đục phá được một lỗ thủng kích thước 0,34m x 0,23m, cao cách bề mặt nằm 3,17m. Khoảng 02h sáng ngày 16/5/2011, nhận thấy thời cơ thực hiện thuận lợi, Trí đứng trên vai Trường đẩy đổ lớp vữa còn lại phía ngoài, cột một đầu màn vào thanh lam trên ô tắm nắng rồi cả ba lần lượt đu theo màn chui qua lỗ thủng.

Trí mở chiếc màn mang theo, cả ba đi lên trần nhà giam về phía Đông cuối dãy nhà giam rồi nhảy xuống đất. Học, Trí và Trường đi đến tường rào phía Đông của trại giam, Trí đứng trên vai Trường lấy màn phủ lên hàng rào thép gai trèo lên tường, sau đó kéo Học và Trường lên trên bờ tường hàng rào rồi cùng nhau nhảy ra ngoài chạy trốn khỏi trại tạm giam.
Cả ba cùng nhau chạy trốn tại khu nghĩa trang đường tránh thành phố, đến 17 giờ ngày 16/5/2011 thì đón xe ô tô đến thị trấn Khe Sanh, Quảng Trị và thuê người xuất cảnh trái phép sang nước CHDCND Lào.
Với bản tính siêng ăn nhác làm, sau khi bỏ trốn sang Lào, cả ba không lo tu chí làm ăn mà tiếp tục phạm tội. Tại đây, Trí, Trường và Học tiếp tục bị phạt tù về các hành vi trái pháp luật. Đến đầu năm 2014, Học, Trí và Trường được chuyển giao dẫn độ từ tỉnh Khăm Muộn – Lào về tỉnh Quảng Bình.

Mai Thái Học, Nguyễn Văn Trí và Cao Xuân Trường bị truy tố trước Tòa án nhân dân thành phố Đồng Hới về tội “Trốn khỏi nơi giam”. Như vậy, với hành vi phạm tội của mình, Học, Trí tiếp tục bị xử phạt mỗi tên 4,5 năm tù; Trường bị xử phạt 3 năm tù. Trước mắt ba kẻ tù nhân máu lạnh sẽ là những chuỗi ngày đen tối trong trại giam.

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2015

VỢ LÀ MỘT CÔNG NHÂN, NHƯNG SỐNG VỚI MỘT TẤM LÒNG NHÂN HẬU!

Người ta vẫn thương nói, vợ chồng tương xứng thì có thể hạnh phúc hơn. Tương xứng ở đây là về mặt hình thức, gia đình, trình độ học vấn, môi trường sống… Có lẽ, điều đó đúng. Môn đăng hộ đối là điều mà ông bà ngày xưa dùng để nói về điều đó. Nhưng chuyện lấy vợ, lấy chồng không phải khi nào cũng được như ý muốn. tình yêu đôi khi không chọn những thứ môn đăng hộ đối để yêu. Đó là chuyện của con tim.

Tôi lớn lên trong một gia đình gia giáo ở một thành phố nhỏ, bố mẹ tôi đều là công viên chức nhà nước. Tôi học xong đại học, bố mẹ muốn tôi cũng vào làm công chức nhưng tôi từ chối, tôi thích làm cho doanh nghiệp hơn. Môi trường bên ngoài khiến tôi va chạm và năng động hơn nhiều. Với vẻ ngoài cao dáo, khá đẹp trai, tôi có không ít những cô bạn đồng nghiệp công sở để ý và bật đèn xanh. Nhưng tôi chưa từng ưng ai, trái tim tôi chưa vì ai mà loạn nhịp. Dù xét về ngoại hình, trình độ học vấn, gia đình… các cô ấy có thể còn tốt hơn cả tôi. Nhưng tôi còn trẻ, nên không nghĩ mình phải vội vã chuyện đó.

Cho tới một hôm, dưới xưởng có chút vấn đề, những 'connectơ' ở một vị trí đầu chuyền luôn bị vỡ khiến cho những bước tiếp theo vô cùng rắc rối. Tôi được cử xuống để tìm hiểu nguyên nhân và tìm cách xử lý vấn đề.


Suốt một tuần ở đó, để ý tình hình làm việc, xem xét cách cầm và cắm 'connectơ' của công nhân tôi có phát hiện ra một số lỗi nhưng tình trạng vỡ vẫn còn diễn ra, không giảm là mấy. điều đó khiến tôi hết sức đau đầu, mà sếp thì cũng sốt ruột không kém.

Hôm đó, giữa lúc nghỉ 5 phút, có một cô gái, dáng người cao dong dỏng, nước da trắng, đặc biệt em có đôi mắt rất đẹp, em nhìn tôi mỉm cười:

- Em có thể nói chuyện với anh một lát không?

Tôi nhìn em, nét người không giống với những cô gái công nhân bên cạnh. Ở em vẫn toát nên nét thanh sang khó cưỡng. Tôi mỉm cười gật đầu và trong lòng có chút tò mò.

- Anh đang tìm nguyên nhân vỡ 'connectơ' số 5 đúng không?

Tôi có chút ngạc nhiên gật đầu.

- Nhưng anh vẫn chưa tìm ra?

- Tôi nghĩ là cạnh 'connectơ' rất mảnh, nên bị vỡ là do công nhân lúc cầm nên sơ ý.

- Em có một ý kiến nhỏ, anh nghe được không?

Tôi nhìn em ngật đầu. Nhưng khi nghe em nói, tôi nhìn cô gái đứng trước mắt mình, cái cảm giác thoải mái, thân quen không giải thích được cứ đội vào lòng khiến tim tôi bối rối. Em vẫn không để ý tới tâm tư của tôi và bình thản nói về ý kiến của mình.

- Em nghĩ, khi mang dây tới, công nhân vứt dây xuống máng khá là mạnh.Nhưng anh thấy đấy, mảng đệm của vị trí số 1 bị mất rồi. Em nghĩ đó cũng là một nguyên nhân ngây ra vỡ 'connectơ' đó.

Tôi cứ ngây người nhìn cô gái bé nhỏ đó nói và đầu óc cũng sáng ra dần. Tại sao một chi tiết nhỏ như thế mà tôi lại không nghĩ tới?

Ngay lập tức tôi cho người thay một mảng đệm vào vị trí đó như lúc đầu. Và quả thật, những 'connectơ' không còn bị vỡ nữa. Tôi được sếp khen. Nhưng quả thật là công sức của em. Tôi có nói với sếp và anh ấy bảo cứ anh sẽ lưu ý tới cô gái đó.

Từ hôm ấy, tôi thường xuyên xuống xưởng hơn. Chỉ để đi qua chỗ em và nhìn em một chút. Có hôm, vừa qua đó thì thấy mấy cậu kỹ thuật đứng nhìn em với con mắt cú vọ. Tôi thấy lòng mình cái cảm giác khó chịu cứ dâng lên. Tôi muốn móc những đôi mắt kia ra quang vào thùng rác. Mấy cô bạn làm cùngchuyền với em cứ thấy tôi qua là lại cười trêu tôi một vài câu như: Em chào sếp đẹp trai, anh Quang xuống đây thăm cô nào à?... Nhưng em thì không nhìn tôi lấy một cái. Em vẫn chuyên tâm vào công việc của mình. Điều đó khiến lòng tôi có chút hậm hực không nhỏ.

Sau một tháng như thế, sau những đêm dài trằn trọc, vật vã, hình bóng em cứ hiện lên trong tâm trí tôi một cách rõ ràng hơn, mỗi sáng, việc đầu tiên là tôi lao xuống xưởng. Nhưng hôm em làm ca, tôi như kẻ phát rồ lên. Tôi nhớ em! Tôi thực sự nhớ em mất rồi.

***
Sau nhiều ngày cưa cẩm em với tất cả tâm huyết và sự giúp sức của các chị em trong xưởng em, tôi cũng có thể có được cái gật đầu e thẹn của em. Ngày hôm đó, tôi về nhà cứ luôn miệng hát suốt. Tôi ôm mẹ thì thầm: Mẹ muốn có con dâu chưa? Mẹ tôi nhìn tôi: Cha bố anh, còn bé nhỏ gì nữa, gần ba mươi rồi! Sao không giới thiệu con bé với mẹ và mọi người?

Ngày tôi đưa em về thăm nhà, em có chút lo lắng. Em sợ mẹ tôi sẽ không đồng ý. Bố tôi đã mất mấy năm trước. Mẹ sống một mình cùng tôi, mẹ là người đàn bà hiền hậu, truyền thống. Ngày tôi đưa em ra mắt mẹ, em có chút hồi hộp và lo lắng. Em sợ mẹ không hài lòng về em. Quả thật, mẹ tôi không nói nhiều. Mẹ đối với em khá lịch sự nhưng không hồ hởi. Khi em về, mẹ gọi tôi nói chuyện riêng.

- Quang, con yêu cô gái đó thật lòng sao? 

Tôi gật đầu. Mẹ thở dài: "Hai đứa chênh nhau quá nhiều, hình thức mẹ không nói, nhưng trình độ học vấn, hiểu biết, gia đình… mẹ sợ sau này, khi lấy nhau, con sẽ phải đối mặt với nhiều khó khăn không dung hòa được". Tôi ôm mẹ cười: "Mẹ, mẹ nghĩ con có thể lấy một cô gái thiếu hiểu biết hay không?".

Đám cưới của chúng tôi vẫn diễn ra. Hàng xóm ai cũng lắc đầu: đẹp trai, học giỏi, thành đạt như thằng Quang cuối cùng lại lấy một con bé công nhân. Con bé ấy đúng là vớ bẫm rồi. Bạn bè thì nói tôi đúng là thằng ngu. Bao nhiêu đứa con gái phơi phới ra đâm đầu vào xin chết thi chả muốn, lại đi lấy một con bé công nhân. Tôi bỏ ngoài tai tất cả những lời ấy, tôi cảm thấy hạnh phúc khi có em bên mình và tôi tin vào hạnh phúc mà mình lựa chọn. Tôi sẽ lấy vợ làm công nhân, chẳng sao cả!

***

Những ngày đầu làm dâu, em chỉn chu mọi thứ trong gia đình. Em chăm sóc mẹ, lễ phép với mọi người, ra ngoài em chào hỏi không thiếu một ai, hàng xóm em gặp đôi lần là nhớ tên nhớ mặt. Thay vì hỏi bâng quơ, em chào bằng tên kèm theo chú, bác, cô, dì… Khiến ai cũng thấy mình được quan tâm. Mẹ chồng tôi đi đâu cũng được nghe những lời hay về con dâu: con dâu bà mau mồm mau miệng thật đấy; Con bé rõ là ngoan lễ phép với mọi người…

Dù mẹ không nói ra, nhưng tôi biết mẹ ưng em dần dần rồi. Nhiều khi em làm về, thấy mẹ ở nhà đã nấu cơm canh đủ cả. Em cũng không quên cảm ơn mẹ đã giúp em việc nhà. Ngày sinh nhật mẹ, ngày phụ nữ, 20.10… chính tôi quên, hoặc chỉ mua quà cho em, nhưng khi nào em cũng nhắc khéo tôi còn có mẹ, và chính em cũng chuẩn bị quà cho mẹ.

Bạn bè tôi tới nhà, những món ăn em làm khiến cho đám đàn ông chưa vợ thèm muốn có gia đình, những thằng có vợ rồi thì không ngừng tấm tắc khen ngợi em không tiếc lời. Hơn nữa, em lại khéo léo, dịu dàng nên đám bạn tôi ai cũng yếu mến. Cho nên, tôi cảm thấy mình mới là người có phước vì lấy được em chứ không phải là ngược lại. Đàn ông lấy vợ, không phải muốn mang một chuyên gia trong tất cả các lĩnh vực về nhà, không phải lấy thêm một bà mẹ nữa… mà đơn giản, đó là một người bạn đồng hành chân thành và dễ chịu.

Em luôn cho tôi cái cảm giác trở về nhà là trở về một nơi bình yên nhất sau một ngày mệt nhoài vì công việc. Mỗi khi có khó khăn nào tôi luôn chia xẻ với em. Dù em có giúp được tôi hay chỉ là những lời động viên, nhưng tôi vẫn cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Năm tháng sau ngày lấy tôi, em được chuyển lên phòng chất lượng vì tinh thần làm việc trách nhiệm và những ý kiến đóng góp của em.

***

Rồi tôi được cử đi Nhật hai năm, tôi có ý muốn chối từ, vì khi đó em đang mang bầu tháng thứ hai, em ốm nghén tới xanh xao. Dù mẹ tôi có chăm sóc em chu đáo nhưng ăn gì là em nôn ra hết. Vậy mà giữa lúc như thế, tôi lại đi thì em một mình ở nhà sẽ vất vả và tủi thân như thế nào?

Dường như đoán biết được ý nghĩ của tôi. Em chỉ lặng lẽ ôm tôi, giụi đầu vào ngực tôi, chút quyến luyến ấy giống như là hạnh động trước khi khi tiễn tôi đi vậy. Giọng em dịu dàng:

- Đó là ước mơ của anh. Đừng từ bỏ nó vì em!

- Nhưng mà em đang có bầu, mẹ thì yếu, anh đi không an tâm.

- Có em ở nhà, anh đừng lo, anh là ước mơ của em, của mẹ, của cả con chúng ta nữa. Anh mới là người vất vả, anh phải thực hiện ước mơ cho cả ba người.

Tôi chỉ biết ôm em thật chặt vào lòng. Nước mắt chỉ trực trào ra. Tôi thì thầm: cảm ơn em!

Ở xa, khi nào em cũng động viên tôi an tâm, ở nhà có em chăm mẹ, có mẹ chăm em. Tôi nghĩ, trong suốt cuộc đời này, ông trời đã quá ưu ái cho tôi được làm chồng em. Người phụ nữ ấy bé nhỏ, mong manh nhưng kiên cường vô cùng. Những ngày xa nhau, tôi càng quyết tâm học hỏi, làm việc hết mình, tôi muốn có thành tích tốt nhất làm quà cho em vào ngày về.

***

Cuối cùng thì cũng đến ngày tôi về sau bao nhiêu mong nhớ. Khi bước chân xuống sân bay, tôi nháo nhác đưa mắt tìm em, tìm con. Và hình ảnh một người phụ nữ hơi gầy, khuôn mặt có hốc hác hơn, làn da dường như xanh xao hơn ngày tôi đi, trên tay là cô bé hơn 2 tuổi bụ bẫm và xinh xắn, có nhiều nét giống tôi. Tôi bước tới gần, nước mắt đã ướt trên má em từ khi nào, đôi tay gầy run run nắm tay tôi. Ngày tôi đi em không khóc, em chỉ mỉm cười, ngày tôi về mới thấy em rơi lệ. Lòng tôi chùng xuống. Tôi nắm chặt tay em ôm con gái vào lòng cố ngăn cơn nghẹn ngào chỉ trực trào lên trên khóe mắt. Tôi hỏi em: Mẹ đâu em? Mắt em càng đỏ hơn: Mẹ mệt, nên đợi anh ở nhà.

Căn nhà từ khi tôi đi tới khi tôi về vẫn không có gì đôi khác, vẫn gọn ngàng và sạch sẽ như thế, những món đồ nhỏ tôi mua vẫn được đặt trang trọng trong tủ. Mẹ anh ngồi trên chiếc xe lăn đội tôi ở trước cửa. Nước mắt anh trào ra, mẹ tôi ôm tôi, mỉm cười. Giọng bà nhẹ nhàng: về rồi hả con! Tôi nghẹn ngào: "Mẹ, sao mẹ lại? Hiền nói, mẹ khỏe cơ mà."

Mẹ tôi quay nhìn em, ánh mắt ngập tràn yêu thương, rồi nắm hai tay tôi, ánh mắt tràn ngập nét cười: "Quang, cảm ơn con, đã lấy cho mẹ một nàng dâu hiền thảo. Con đi hơn một năm thì mẹ bị tai biến, nằm liệt giường, may mà có vợ con chăm sóc chu đáo nên mẹ mới có thể ngồi và nói chuyện với con như thế này. Con nhất định không được phụ lòng vợ con!".

Tôi ôm chầm lấy em, nước mắt tôi rơi lã chã trên vai người đàn bà nhỏ bé của mình. Tôi không thể nào ngăn được sự nghẹn ngào đang tràn ngập trong: Anh xin lỗi. Xin lỗi em! Tôi cảm thấy mình thật tồi tệ, giây phút nhìn thấy em, tôi đã có chút thất vọng khi hình ảnh em có chút tiều tụy, phờ phạc, không như những gì tôi thầm nghĩ. Bây giờ thì tôi đã hiểu tất cả. Chút ích kỷ của một người đàn ông trước em lại càng trở nên hèn mọn. Từ nay, tôi sẽ bù đắp cho em. Bù đắp bằng tất cả cuộc đời mình.

Tôi cảm ơn vì ngay từ đầu, tôi đã nghe theo con tim mình và lấy em làm vợ. Người đàn ông có thể rong chơi với nhiều người phụ nữ khác nhau, có thể có những tiêu chuẩn khác nhau, nhưng tôi nghĩ, tình yêu vẫn là nền tảng để hai vợ chồng có thể vượt qua mọi khó khăn. Và cũng đừng vội đánh giá người phụ nữ qua bằng cấp của họ, có những người phụ nữ suốt đời không có một mảnh bằng, nhưng họ đã sống một cuộc đời ý nghĩa và sáng suốt hơn người phụ nữ luôn vỗ ngực cho là mình thông minh hơn người.