Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

Tháng 7 những cơn mưa rào bất chợt!

Xưa còn bé, lá sen làm ô nhỏ
Che trên đầu, ù chạy dưới cơn mưa
Lá mong manh, khéo mấy cũng chẳng vừa
Mưa tội nghiệp nên mưa chừa hai đứa

Thời gian trôi, mình lớn thêm chút nữa
Anh vẫn cầm chiếc lá chạy trong mưa
Chỉ có em, em giờ chẳng như xưa
Chỉ đứng nép bên hiên nhìn mưa xuống


Thắc mắc hỏi, em nhìn anh luống cuống
Em áo dài nên chẳng muốn đi mưa
Em lớn rồi, sao có thể như xưa
Che chiếc lá mà dầm mưa chung bước

Năn nỉ mãi, em ngập ngừng: "Thôi được!
Nhưng bây giờ anh đi trước, em sau
Em cấm anh, không được ngoái nhìn sau
Anh đi trước, em theo sau e ấp

Tay run run em ôm ngang chiếc cặp
Che ngang ngực, ngượng ngập bước trong mưa
Mưa bây giờ, mưa chẳng giống ngày xưa
Mưa tinh nghịch nên chẳng chừa hai đứa!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét